Everyday detrius
- Sep 23, 2020
- 2 min read
Updated: Nov 8, 2020
Musing about death and the self

Contemporary life, ever thrusting forward, straining for the next new thing, seems to leave little room for the backward momentum of grief. Historically, cultures the world over have fashioned rituals to contain the emotions of bereavement and loss, from elaborate Native American ceremonies such as painting a dead person’s face red – the colour of life – or washing the body with yucca before burial, to the Orthodox Jewish customs of covering mirrors and “sitting shiva” for a week. Queen Victoria, who entered a forty-year period of mourning after the demise of Prince Albert, wearing widow’s weeds until the end of her life, may well be the last example of a public figure who displayed grief on a theatrical scale, eliciting both admiration and derision. These days, black is worn as a symbol of mourning only at funerals, if then, and our preoccupation with the newly dead is a subject for the therapist’s office and a few nostalgic (or, as it may be, relieved or enraged) asides to people we are close to. It’s small wonder if we give short shrift to the complex process of mourning given that death itself has been shoved mostly out of sight – referred to euphemistically as “passing”, as though that might mitigate its power.
Lisa Appignanesi, a prolific writer of both fiction and non-fiction, all of it suffused with a deep psychological awareness, has in Everyday Madness turned her attention to her own grief at the death from lymphoma of her husband, the historian and philosopher John Forrester. Written in brief chapters and divided into sections called “Grieving”, “Losing” and “Loving”, bracketed with a Prelude and a Coda, the book reads like a series of musings on the persistent demands of everyday life – and, especially, the persistence of feelings of ambivalence – in the “aftershock of death”. One gets the feeling that Appignanesi has written out of both a personal urgency and a more distanced reflectiveness, starting with the close-at-hand and then gradually widening the scope of the book to make a larger statement about the ways in which we are shaped from early life by feelings of attachment, rage and loss...
Times Literary Supplement | October 30, 2018





888b trang chủ mình vừa tạt qua xem thử vì thấy bạn bè nhắc, kiểu vào ngó giao diện cho biết thôi. Ấn tượng đầu là trang nhìn thoáng, không bị nhồi chữ hay banner lung tung nên lướt khá dễ. Mình để ý phần điều hướng làm khá rõ ràng, menu nằm chỗ dễ thấy nên bấm qua lại mấy mục không bị mất phương hướng. Nội dung cũng được chia theo từng khối riêng, nhìn cái là biết đoạn nào thuộc phần nào, đỡ phải kéo lên kéo xuống tìm. Mình không đọc kỹ hết, nhưng cách họ sắp xếp thông tin theo cụm và canh lề gọn gàng làm cảm giác dùng nhẹ nhàng hơn nhiều. Nói…
nhà cái rr88 mình thấy bạn bè nhắc hoài nên cũng ghé thử cho biết, kiểu vào xem giao diện ra sao chứ chưa có ngồi mò kỹ hay chơi gì. Lướt một vòng thấy trang trình bày khá “thoáng”, các khối nội dung tách ra rõ nên kéo xuống không bị hoa mắt. Mình thích nhất là phần thông tin họ để dạng bảng cột nhìn gọn, liếc cái là hiểu chứ không phải đọc cả đống chữ. Mấy thao tác bấm qua lại cũng ổn, không bị giật lag gì đáng kể. Nói chung cảm giác như họ sắp xếp để người mới vào vẫn tìm được thứ cần nhanh, không phải đoán xem mục nằm ở đâu.…
https://ball88.blog/ mình bấm vào xem thử cho biết vì thấy bạn bè nhắc thoáng qua, chứ cũng không định tìm hiểu kỹ. Cảm giác đầu tiên là giao diện nhìn sạch và khá “mượt”, kiểu bố cục hiện đại nên lướt một lúc không bị rối mắt. Mình để ý họ có nhắc nền tảng tích hợp số lượng trò rất lớn (hơn 20.000 gì đó), nên việc chia nội dung theo từng khối rõ ràng như vậy cũng hợp lý, người mới nhìn phát biết nên bắt đầu từ đâu. Trên điện thoại mình kéo xuống thấy các phần hiển thị dạng card, tiêu đề to dễ đọc, khoảng trắng vừa đủ nên không bị ngợp chữ. Nói chung…
https://hitclub.toys/ dạo này thấy nhiều người nhắc nên mình ghé thử cho biết, chủ yếu xem trang họ làm ra sao thôi. Vào cái là thấy giao diện khá thân thiện, nhìn không bị rối kiểu nhồi chữ hay banner chớp nháy. Mình thích cái cách họ chia nội dung theo từng khối rõ ràng, lướt nhanh vẫn nắm được ý chính chứ không phải mò mẫm. Thử mở trên điện thoại cũng ổn, trang tự co giãn vừa màn hình nên đọc đỡ mỏi mắt, không phải phóng to thu nhỏ liên tục. Nói chung cảm giác họ sắp xếp menu và các mục trên trang khá khoa học, nhìn một cái là biết bấm chỗ nào, nhất là…
https://keonhacai99.net/ dạo này mình thấy bạn bè nói hoài nên tiện tay mở thử lúc rảnh, kiểu vào xem cho biết thôi. Ấn tượng đầu là trang load khá nhanh, vô là thấy bảng kèo/odds để ngay phía trên, chia cột rõ ràng nên mình kéo xuống cái là nhìn được ngay mấy con số chính, không bị chữ nghĩa dày đặc. Mình không rành mấy thuật ngữ nên có lướt qua phần giải thích kèo nhà cái với mấy loại cơ bản như kèo châu Á, tài xỉu, viết ngắn gọn nên đọc không mệt. Ngồi canh một lúc thì thấy tỷ lệ có nhảy nhẹ theo thời gian, nhìn biến động odds ngay trên bảng kèo nên theo…